Xin lỗi người em yêu…

Bây giờ dù em có ở đâu, giữa chốn đông người em vẫn cảm thấy lạc lõng và cô đơn, nước mắt luôn chực chờ nơi khéo mắt, chỉ cần em nhắm hờ thôi nó cũng đã thành dòng…

Xin lỗi người em yêu…

Những giấc mơ em mơ dù nó đẹp đến nao lòng, thì những giọt nước mắt của em giờ càng nóng hội, những đau đớn đến thổn thức, trái tim em ngànlần rỉ máu, có những cơn mưa cũng không thể xoa dịu nỗi đau, những tia nắng cũng không hong khô được niềm đau. Bây giờ dù em có ở đâu, giữa chốn đông người em vẫn cảm thấy lạc lõng và cô đơn, nước mắt luôn chực chờ nơi khéo mắt, chỉ cần em nhắm hờ thôi nó cũng đã thành dòng, cũng đã cảm nhận được sống mũi cay cay…

Em không dám trách cuộc sống này đã đẩy anh xa em, em chỉ trách bản thân mình đã để anh phải buồn nhiều, em biết bản thân mình thật xấu xa, em đã đối xử với những nỗi đau của anh ra sao, những yêu thương trong tình yêu là gánh nặng, phải đem nó đi dấu kín, gói ghém vào một góc khuất của trái tim, của quá khứ và chạy trốn tất cả.

Xin lỗi người em yêu...

Xin lỗi người em yêu…

Bây giờ em hiểu câu nói muốn có được điều gì đó bạn sẽ phải đánh đổi, và em mất anh thật rồi. Ngày ấy đã xa rồi phải không anh, cho dù em cố nhớ liệu anh có nhớ hay không, em viết về những gì đã qua, em biết như thế là không tốt, chỉ làm trái tim thêm rỉ máu, thêm nỗi nhớ khắc khoải, yêu một người là cảm giác khó giải thích nhất trên đời và em yêu anh cũng vậy, em và anh như cây, lá và gió. Cây muốn đứng nhưng gió không ngừng thổi, em giống bồ công anh, dễ có được nhưng khó nắm giữ và em biết rằng vì yêu em nên anh đã cố gắng để vun đắp.

Nhưng sao em lại dại dột chạy theo những thứ xô bồ, em cứ tưởng có anh yêu em rồi, anh sẽ đứng đó chờ em, em mặc định cho mình là có anh rồi anh sẽ không đi, anh sẽ chờ em dù có chuyện gì xảy ra…Em cứ tưởng có anh đứng đó chờ em, rồi em đi xa mấy chỉ cần em ngoảnh lại vẫn thấy anh, nhưng em sai rồi em đã mải đi xa quá, không quan tâm cảm giác của anh, em mất anh thật rồi!

Rằng em giờ đây ngồi hối hận cũng đã quá muộn màng, rằng em đã mải đi xa, đâu biết anh vẫn mong chờ những tin nhắn, mong chờ một cuộc điện thoại của em chỉ để hỏi thăm, một tin nhắn chúc ngủ ngon buổi tối, rằng em giờ cảm thấy mất anh là điều ngu dốt đối với em, giờ cho em có viết gì anh cũng không quay lại, em khẽ nói với trái tim mình rằng em đã sai với anh quá nhiều, hãy để anh xứng đáng có được hạnh phúc, em sẽ chịu thật nhiều nỗi đau, dày vò chỉ mong anh được hạnh phúc…

Mất anh là điều em đã đánh đổi, em xin lỗi người em yêu, ngàn lần xin lỗi người em yêu…Em đã không hiểu cảm giác của người ở lại, cảm giác đó đau như thế nào…em đã không hiểu. Những điều em hiểu giờ đã quá muộn, em sẽ để anh ra đi, em không níu kéo vì em không đủ tốt, đã làm tổn thương trái tim một người, em không xứng đáng với tình cảm mà anh đã dành cho em – một người con gái vô tâm, và giờ em chỉ mong những điều tôt đẹp sẽ đến với anh.
Yêu anh.

Kẹo Đắng Kẹo

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *