Ta nào đã là gì của nhau

Ta nào đã là gì của nhau… Một lần gặp gỡ để vương thương vương nhớ đến bây giờ. Anh biết đâu? Đêm về nằm mơ, hương áo anh còn nồng nàn từng cơn mộng.

Em nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Không một nháy sáng, không một tiếng “ting ting” thân quen. Chiều dần buông, ráng chiều nhuốm tràn khung cửa kính bên góc nhỏ em ngồi một màu thẫm đến tê tái. Cảnh tĩnh mịch, mà lòng người sao cồn cào?

Ta nào đã là gì của nhau. Một lần gặp gỡ để vương thương vương nhớ đến bây giờ. Anh biết đâu? Đêm về nằm mơ, hương áo anh còn nồng nàn từng cơn mộng.

Ta nào đã là gì của nhau. Cung đường ta cùng qua, những miền quê ngạt ngào hương lúa. Rụt rè vòng tay ôm sau lưng anh, thấy đôi tim như là lỡ nhịp.

Ta nào đã là gì của nhau. Đôi ánh mắt trao vội một thoáng, hình như anh thương, mà hình như em cũng thương mất rồi.

Ta nào đã là gì của nhau

Ta nào đã là gì của nhau. Gió sông Hồng ve vuốt làn áo, ngại ngùng đan tay đan tay. Ta vẫn chưa nói với nhau bao điều…

Ta nào đã là gì của nhau. Một cái ôm thật khẽ, một chạm môi thật gần, men tình như say khi bao điều còn chưa tỏ. Sao ta không nói với nhau một lời…

Ta nào đã là gì của nhau. Gối chăn mệt nhoài, em thao thức chờ một dòng tin nhắn. Khóe mi nóng bừng. Giận anh vô tâm? Không, em giận mình trót thương vội vàng.

Em muốn giận hờn. Em muốn khóc. Em muốn trách móc. Em muốn ghen. Em muốn cầm bàn tay anh ấm nồng, thô ráp. Em muốn nói một lời giấu nơi đáy tim sâu.

Nhưng biết làm sao được.

Ta nào đã là gì của nhau…

Zenda

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *