Gái trinh sống thử với đàn ông một đời vợ chỉ thiệt thân

Từ lúc ở với anh tôi không khi nào được thảnh thơi, mọi chuyện tiền nong chi phí trong nhà một mình tôi gánh hết. Anh không màng quan tâm tới bất cứ thứ gì.

Tôi năm nay chỉ mới 23 tuổi, anh thì lớn hơn tôi 10 tuổi. Cách đây một năm, tôi và anh quen nhau qua một người bạn. Đó là một ngày tình cờ tôi đến tiệm sửa xe của anh để sửa xe cho ba tôi, lúc đầu chẳng nghĩ gì nhưng vì bạn tôi đang phụ sửa xe và học nghề ở tiệm anh nên tôi thường xuyên qua lại uống nước trò chuyện với bạn. Sau hai lần ghé qua tiệm bỗng nhiên anh mời tôi tối nay đi ăn, tất nhiên là có cả bạn tôi nữa. Sau khi ngồi ăn tôi mới biết anh là người đã có vợ và một cô con gái vừa tròn ba tuổi. Tính tôi trước giờ không muốn tò mò chuyện người khác nên cũng chẳng hỏi gì nhiều, chỉ biết rằng anh và vợ đã ly thân hơn một tháng nay, anh về nhà ba mẹ ở và mở tiệm khác để làm không quay về chỗ cũ nữa.

Ngồi đến tầm 9 giờ bạn tôi xin phép về trước, chỉ còn tôi và anh ngồi vừa ăn, vừa uống vài chai bia tâm sự, anh kể cho tôi nghe rất nhiều về cuộc đời anh, nhiều nhất là về người vợ cũ, qua những lời tâm sự anh nói tôi với vẻ mặt rất đau khổ, nước mắt anh như muốn trào ra. Anh nói trước đây anh không lo làm cứ làm bao nhiêu là xài hết, rồi vợ cũ của anh cứ bám lấy anh suốt một năm trời, vì cô ấy nghĩ gia đình anh giàu có nên cứ quấn lấy anh, hằng ngày mang cơm cho anh ăn, chở anh đi chơi.

Nhưng do tính anh mê chơi nên gia đình khuyên anh lấy vợ để thay đổi con người, lúc đó anh không biết lấy ai nên đã chọn đại người đó rồi họ tổ chức đám cưới, nhưng trước lúc cưới gia đình anh đã cấm lấy người đó vì sợ anh khổ chỉ vì chị ấy ham tiền chứ đâu yêu thương gì anh. Anh cứ nhất quyết lấy người đó. Đúng là: ”Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Sau ngày cưới là người đó trở mặt, đi nói xấu anh và gia đình anh cho hàng xóm nghe, rồi còn chửi mắng anh… do con người anh lúc đó quá hiền nên đã nhịn nhục đến lúc sinh con bé ra thì mọi chuyện càng căng thẳng hơn khi vợ anh nghe theo chị em họ xúi giục, bắt anh đi làm đưa tiền hết, rồi phải mướn nhà ở chung chứ không cho ở bên chồng nữa. Anh vì thương con sợ con khổ nên cố cắn răng chịu đựng suốt 6 năm.

Nghe anh kể trong lòng tôi thấy xót xa cho anh, càng ngồi lâu tôi càng có tình cảm với anh và anh cũng vậy, chúng tôi nói chuyện với nhau quên cả giờ giấc. Đến gần 12 giờ anh chở tôi về nhà anh, rồi anh chào tạm biệt, tôi hỏi anh chiếc xe của anh đâu sao lần nào qua tiệm tôi đều thấy anh đi bộ, anh nói xe và tất cả đồ anh sắm anh đều để lại cho hai mẹ con rồi, anh ra đi chẳng lấy thứ gì.

Gái trinh sống thử với đàn ông một đời vợ chỉ thiệt thân

Gái trinh sống thử với đàn ông một đời vợ chỉ thiệt thân. Ảnh minh họa

Có lẽ định mệnh đã khiến tôi gặp anh, trong đêm đó tôi nhắn tin cho anh báo tôi đã về nhà an toàn rồi không thể nào ngủ được. Cứ thế ngày tháng trôi qua, tôi và anh đã qua lại với nhau hơn một tháng, trong khi anh chưa hoàn tất thủ tục ly hôn. Mẹ anh phản đối tôi vì bà muốn níu kéo anh về với vợ con nhưng bà không hề biết anh đã chịu đựng nhịn nhục như thế nào. Anh vẫn kiên quyết ở bên tôi mặc cho mẹ anh có nói gì, mặc cho vợ cũ anh hăm dọa nhưng anh cũng bảo vệ tôi. Nói thật tôi chẳng sợ gì vì ai cũng thấy tôi đến với anh thật lòng, chẳng chút lợi dụng, tôi cũng không cần biết gia đình anh có giàu hay không, tôi chỉ cần anh yêu thương tôi và chịu khó làm ăn là được. Với lại tôi là con gái thành phố chứ không phải dưới tỉnh quê như vợ cũ của anh. Anh cũng đã ly thân rồi sẽ ly hôn, chứ tôi không phải là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác.

Chờ đợi suốt 3 tháng, vợ cũ của anh cũng chịu nộp đơn ra tòa, ngày anh cầm tờ giấy quyết định của tòa trong lòng tôi cảm thấy vui nhưng cũng buồn vì anh không giành con gái được. Tôi rất có cảm tình với con bé, vì nó giống anh y đúc, rất ngoan. Chúng tôi đã tự do đến với nhau, tôi xin ba mẹ ra ngoài thuê phòng trọ gần chỗ làm của anh để tiện cho việc quản lý tiệm. Có lẽ ở bên nhau sẽ hiểu được tính nhau như thế nào, thời gian đầu rất hạnh phúc nhưng dần về sau này anh làm tôi cảm thấy chán nản ra mặt.

Từ khi ở với nhau, anh chưa bao giờ nói với ba mẹ anh rằng sẽ lấy tôi hoặc muốn họ đi hỏi cưới tôi, nhiều lần tôi gợi ý anh đi đăng ký kết hôn trước, khi nào có dư thì tổ chức đám cưới , anh nhất quyết không chịu, anh viện đủ lý do để từ chối. Tôi cũng không ép buộc anh làm gì, tôi cũng nghĩ sống vậy miễn hạnh phúc là được. Thế rồi lúc chủ mặt bằng lấy lại không cho thuê nữa, tôi và anh phải dọn đi nới khác, cứ đi rồi làm không được phải đi tiếp, mỗi lần như vậy mất rất nhiều tiền, đến khi cầm cự không nổi nữa thì tôi mới nói với anh về mượn ba mẹ anh ít vốn để làm lại từ đầu, chứ bao nhiêu vốn liếng dọn đi thì mất tiền cọc, làm không được phải chịu. Anh về nhà anh mượn mẹ anh thì mẹ anh bảo: “Không có tiền thì đừng đua đòi!”.

Có lẽ bà ấy ám chỉ tôi, tôi biết tính anh không lệ thuộc gia đình, anh thích tự lập, làm nhiêu tự ăn. Tôi không biết xoay sở thế nào nên đã mượn mẹ và anh hai tôi 10 triệu, bạn tôi 30 triệu để gây dựng lại. Số vốn ít ỏi đó chỉ đủ mua sắm lại máy móc cho anh làm, rồi tiền cọc nhà, rồi tiền phụ tùng chẳng đâu vào đâu. Làm đến ngày đóng tiền mặt bằng, tiền phòng trọ thì không đủ, anh bắt đầu chán nản, tôi thấy vậy lại vay mượn tiền bạn bè. Rồi đến ngày chu cấp cho con bé anh không có tiền đóng, mới trễ có mấy ngày mà vợ cũ cùng chị em họ đến quậy tiệm, khi anh thấy tụi nó qua anh bỏ chạy lên lầu trốn tránh, còn tôi bình tĩnh ở lại nói chuyện đàng hoàng. Đến lúc anh xuống tụi nó mới chịu thôi, rồi anh năn nỉ tôi mượn ai đó gửi cho con bé.

Ngay lúc đó tôi bắt đầu cảm nhận được con người của anh, anh quá nhu nhược chẳng giải quyết được gì, rồi tôi cũng không hiểu anh sợ gì con vợ cũ mà lại bỏ trốn, nhiều lúc nghĩ lại tôi còn cảm thấy mắc cười. Riết rồi chuyện gì tôi cũng giải quyết và gánh dùm anh, không hiểu tôi ngu hay tôi thương anh nên tôi phải làm vậy. Nhưng anh chẳng thương tôi chút nào, anh buồn thì anh đi nhậu, tôi có nhiều lần khuyên anh đừng nhậu nữa, trước đây anh buồn vợ cũ ngày nào anh cũng nhậu đến tận sáng mới về, còn bây giờ tôi không làm gì anh mà anh cũng đi nhậu.

Tôi cảm thấy đau lòng lắm nhưng cố nhịn anh cho qua chuyện, nhưng anh không hề cảm nhận cảm giác của tôi để anh thay đổi mà ngược lại anh còn quá đáng hơn. Nhiều lúc anh chửi tôi, muốn bỏ đi, đi nhậu về cứ nói nhảm, mặc cho tôi làm gì thì làm, tôi về nhà ba mẹ anh cũng nói, tôi đi đâu anh cũng nói, những số tiền tôi mượn bạn bè anh không hề biết, anh không hề hỏi tôi tiền đó đâu ra, riết rồi bao nhiêu nợ nần tôi gánh hết cho anh.

Từ lúc ở với anh tôi không có ngày nào gọi là giải trí đầu óc, chỉ biết làm và làm, tôi phụ anh lấy phụ tùng, phụ anh làm từng chiếc xe để bán kiếm lời, vậy mà nhiều lúc tôi muốn mua món này món kia anh đều đay nghiến tôi. Còn vợ cũ của anh lúc trước muốn mua điện thoại xịn anh đều còng lưng ra mà làm mua mười mấy triệu, rồi muốn đổi xe anh cũng đổi, còn tôi muốn mua một bộ đồ mới cũng không có, bệnh cũng tự đi khám, khi nào không đi được năn nỉ anh chở thì anh mới chở. Nói thật toàn bộ tiền và xe đều của gia đình tôi và bạn bè cho mượn để làm lại từ đầu. Gia đình anh chưa cho tôi một đồng nào. Giờ tôi muốn dứt tình nhưng nhìn anh lòng tôi thắt lại, tôi không muốn xa anh nhưng tôi cảm thấy anh quá đáng và mệt mỏi vô cùng. Giờ tôi phải làm gì đây, xin cho tôi lời khuyên, cho tôi sự mạnh mẽ để đối diện với anh.

Theo Vnexpress

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *